Chương 2433: Tung Tích
“Có chuyện như thế này nữa sao? Hàn mỗ tuy bất tài những cũng muốn thử qua một lần xem. Nhưng trước khi làm việc này, ta muốn thử qua Sưu hồn thuật một chút, Linh Vương huynh không có ý kiến gì chứ?” Hàn Lập sờ sờ cằm, nhìn từ trên xuống dưới người thanh niên tuấn mỹ đang nằm bên trong đỉnh băng đánh giá một chút, bỗng nhiên mỉm cười nói.
Linh Vương nghe hắn nói như thế, khẽ giật mình, mi mắt chớp động mấy cái, mới có thể cưỡng chế cảm xúc trong lòng nói:
“Nếu như đạo hữu thật sự có bản lĩnh lập tức chém chết cái thằng chó này, ta cũng xem như đã loại bỏ được một mối họa lớn trong lòng, tất nhiên đó là chuyện rất tốt. Nhưng nếu liên quan đến Sưu hồn thuật, trừ khi thần niệm của đạo hữu phải cường đại hơn rất nhiều so với hắn, nếu không thì căn bản không có một chút khả năng thành công nào cả.”
“Vậy ư, nhưung nếu như Hàn mỗ vẫn cứ muốn thử qua một lần thì sao đây!” Hàn Lập nhướng mày, lại thờ ơ nói ra một câu.
Lúc này, sắc mặt của Linh Vương không khỏi thay đổi mấy lượt.
“Tốt, nếu Hàn đạo hữu thật sự nghĩ là mình có thần thông lớn như vậy, lão phu tất nhiên sẽ không cản trở. Nhưng bất kể là như thế nào, tên Tiên nhân này là bổn Vương đích thân xuất thủ trấn áp lại, đạo hữu dùng sức mạnh cưõng chế, có phải hay không cũng cần phải cho lão phu một lời giải thích rõ ràng.” Linh Vương thở nhẹ một hơi về sau, cuối cùng mặt hiện vài phần sát khí.
“Linh đạo hữu muốn chuyện gì thứ cứ nói cho rõ đi?” Thần sắc của Hàn Lập vẫn không thay đổi chút nào.
“Nghe được ngoại giới đã có người thịnh truyền Hàn huynh là Đại Thừa bậc nhất Linh giới, Linh mỗ cũng coi như đã sống tương đối lâu, tự phụ trong người cũng có chút thần thông. Chỉ cần đạo hữu có thể không né tránh mà tiếp được ba chiêu của ta, lão phu sẽ giao tên Tiên nhân này cho đạo hữu.” Linh Vương cuối cùng cũng không khách khí nữa.
“Ha ha, Linh huynh nói nhiều chuyện như vậy, coi như cũng hợp tâm ý Hàn mỗ. Tu luyện giả chúng ta vốn là kẻ yếu phục tùng cường giả, nếu như ta không tiếp được hai chiêu của đạo hữu, sẽ lập tức quay đầu bước đi, chắc chắn không đến quấy rối đạo hữu thêm một lần nào nữa.” Hàn Lập không giận mà còn cười rộ lên.
“Nếu đã như vậy, đạo hữu đi theo ta đến chỗ khác, tranh đấu của ta và ngươi tốt nhất đừng đả động đến phong ấn.” Linh Vương không có bất kỳ ý lùi bước nào cất lời.
“Chuyện này đương nhiên là dựa theo sắp xếp của Linh đạo hữu.” Hàn Lập chỉ gật đầu, vẻ mặt hoàn toàn không để ý.
Linh Vương thấy vậy, sau khi tay áo rung lên, lập tức hóa thành một đạo cầu vồng bay thẳng về phía lối ra vào.
Thân hình Hàn Lập cũng lóe sáng, hóa thành một đạo hư ảnh nhạt nhạt theo sát phía sau.
Sau khoảng thời gian cạn chén trà, toàn bộ vệ sĩ Linh tộc đang đứng canh gác tại Phục Linh sơn, đột nhiên nghe được hai tiếng ầm ầm loáng thoáng phát ra từ chỗ nào đó trong lòng núi, chấn động làm cả tòa Thánh Sơn hơi lắc lư, ngay cả chỗ bọn chúng đứng mà cũng cảm nhận được.
Những tên Linh tộc này thật sự kinh hãi, không khỏi đưa mắt nhìn nhau.
Bọn họ mặc dù biết việc này khẳng định là có liên quan đến Hàn Lập, nhưng rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, tất nhiên là họ không cách nào tưởng tượng được.
Nếu như không có lệnh của Linh Vương đích thân truyền xuống, bọn họ tất nhiên sẽ không dám đi qua chỗ ấy để kiểm tra tình hình.
Trong lòng núi Phục Linh Sơn,vốn dĩ ban đầu cả tòa đại sảnh này được bao phủ bởi một màn sáng, lúc này lại hóa thành từng điểm bạch quang, vỡ vụn thành từng mảnh.
Trong đại sảnh, Hàn Lập đứng đối diện với lão giả từ xa nhìn nhau, nhưng sắc mặt hai người lại hoàn toàn bất đồng.
Thần sắc của Hàn Lập lạnh nhạt, hai tay để sau lưng, toàn thân không thấy có chút nào đặc biệt cả.
So với lúc trước, khí tức trên người Linh Vương còn cường đại hơn vài phần, sau lưng lại hiện ra một Phật tượng toàn thân mọc ra đầy yêu mục màu trắng nhạt, nhưng khuôn mặt đặc biệt khó coi, vùng lân cận xung quanh thân hình hắn có rất nhiều thanh đoản nhận lóng lánh, đúng lúc vây toàn bộ thân mình vào trong đó.
Mà ở chỗ hư không giữa hai người, một khẩu đoản nhận lớn màu đen thui dài hơn mười trượng đang trôi nổi ở giữa không trung, nhưng lưỡi đoản nhận không ngờ không cánh mà bay, đồng thời miệng vết gãy trên thân còn sót lại bóng loáng như tấm kính, giống như bị cái gì đó cường ngạnh chém mất.
“Đạo hữu đã xuất thủ hai lần, lúc này có thể ra một chiêu cuối cùng.” Hàn Lập không chút vội vã nói.
“Được rồi, một chiêu cuối cùng không cần xuất ra nữa. Quả nhiên thần thông của Hàn đạo hữu so với lời đồn còn đáng sợ hơn nhiều, cho dù lão phu có ra tay thêm lần nữa, cũng chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.” Sắc mặt Linh Vương bỗng nhiên dãn ra, lộ ra vài phần cười khổ nói.
Tiếp theo hắn vung tay áo lên, một tay bấm niệm pháp quyết.
Thanh đoản nhận màu đen lóng lánh cùng Phật tượng màu bạc sau lưng, tất cả đều lóe lên rồi bị hắn thu vào.
“Hắc hắc, Linh huynh quá khách sáo rồi, đạo hữu vừa rồi cũng không xuất ra thần thông áp trục chính thức của mình, nếu không thì Hàn mỗ không có khả năng tiếp đón được hai chiêu dễ dàng như vậy.” Hàn Lập cười hắc hắc.
“Ta quả thực là còn có vài loại thần thông bảo mệnh, nhưng chẳng phải đạo hữu cũng không thi triển ra thủ đoạn thật sự đó sao. Bất kể là như thế nào, lúc này đây lão phu đúng là tâm phục khẩu phục. Tên Chân Tiên bị ta trấn áp cũng để cho đạo hữu tùy ý xử trí. Nhưng lão phu có một điều kiện, nếu đạo hữu có năng lực chém chét tên Tiên nhân này, nhất định phải làm việc này trước mặt lão phu. Nếu không thì lão phu cũng không thể nào an tâm được.” Linh Vương mang theo vẻ mặt nghiêm nghị nói.
“Chuyện này không có vấn đề gì. Tại hạ gần đây đã luyện thành một kiện bảo vật, xem như cũng đúng lúc thử công dụng của nó.”
Hàn Lập đáp ứng, nói một câu đầy thâm ý.
Linh Vương nghe vậy mặc dù cũng không hiểu được thâm ý trong lời của hắn nhưng thấy đối phương đã đáp ứng lời đề nghị của mình nên nội tâm cũng cảm thấy vui vẻ hơn một chút. Cũng không nghĩ và nói thêm câu gì nữa liền dẫn Hàn Lập rời khỏi đại sảnh đi ra bên ngoài.
. . . . .
Nửa tháng sau, cấm chế bên trên Phục Linh sơn bỗng nhiên bị mở ra, một đạo cầu vồng màu xanh lá cây bắn lên không trung, sau một cái chớp động đã chui vào bên trong con thuyền màu đen xuất hiện ở chỗ vùng trời lân cận.
