Trang chủ » Phàm Nhân Tu Tiên | Phần 1 » Chương 2440: Đắc Quả
◀ Chương trước Chương sau ▶

Chương 2440: Đắc Quả

17px

Bình nhỏ chỉ hơi đón gió quay tít một vòng rồi bỗng nhiên lóe lên, không một dấu hiệu biến mất khỏi vị trí cũ.

Sau một khắc, phía trên không trung của rừng rậm cuồng phong gào thét, từng đám linh vân năm màu cuồn cuộn tuôn ra.

Một tiếng sét đánh giữa trời quang, một cái miệng bình che khuất cả bầu

trời đột nhiên hiện ra từ trong đám linh vân năm màu, mới chỉ hơi hướng

xuống phía dưới một chút, từ đó đã tuôn ra vô số phù văn màu xanh sẫm.

Những phù văn này vừa mới bay ra khỏi miệng bình đã lập tức ào ào nổ tung hóa thành từng đoàn thanh khí.

Trong thoáng chốc, một cỗ pháp tắc chấn động cực kỳ to lớn lập tức bao phủ khắp cả đại địa.

Từng tràng âm thanh “Oanh long long” ầm ầm vang lên !

Cả bầu không khí như khẽ run lên, vô số cây cối bùn đất như thủy triều phóng thẳng lên trời.

Mới bắt đầu chẳng qua chỉ là một vài cây cối cùng với từng khối bùn hình

cầu, nhưng trong nháy mắt lập tức đã hóa lớn thành cả mảnh rừng rậm cùng với cả khối đất đai.

Không cần biết là bao nhiêu thứ nhưng cứ mỗi lần khoảng nghìn trượng xung quanh bị miệng bình hút vào, tất cả cùng

lập tức ầm ầm chấn động hóa thành bột phấn, đều bị khẽ hấp thu hầu như

không còn lại chút gì.

Trong hư không chu vi ngàn dặm xung quanh,

nhất thời tất cả đều trở nên mơ hồ vặn vẹo, đều bị một tầng ánh sáng màu xanh nhàn nhạt bao phủ vào trong, mặt đất tức thì hiện ra một cái thung lũng cực lớn đen sì, dưới đáy vô cùng nhẵn bóng, không có một chút cây

cỏ nào hết, vẫn còn đang có chiều hướng lan rộng ra trông vô cùng quỷ

dị.

Một tiếng gầm phẫn nộ vang lên, một đoàn ánh sáng màu trắng

đột nhiên xông ra từ một chỗ bùn đất nào đó dưới thung lũng, sau một cái chớp động, liền biến thành một con voi khổng lồ cao hơn ngàn trượng.

Con voi khổng lồ này toàn thân như tuyết trắng long lanh, sau lưng lại có

thêm một cặp cánh bằng lửa màu đỏ tím, chỉ hơi vỗ nhẹ một cái, lập tức

nổi lên từng vòng lôi hỏa màu tím, hùng hổ bắn thẳng đến chỗ Hàn Lập.

“Hóa ra là Thiên Tượng Tôn Giả, thẳn nào lại có được thần thông Hóa Mộc Vi Linh.”

Hàn Lập vừa thấy phi tượng màu trắng, đồng tử có chút co rụt lại, nhưng một ngón tay chỉ hơi điểm nhẹ vào miệng bình trên không trung một cái,

miệng niệm chú nhưng không phát ra chút âm thanh nào.

“Phanh” một tiếng.

Miệng bình cực lớn lại hơi lóe lên ánh sáng màu xanh, một vật gì đó mơ hồ từ đó bắn ra.

Con voi khổng lồ màu trắng gào lên một tiếng thảm thiết, trên người đột

nhiên quỷ mị hiện ra một cái xiềng xích màu xanh sẫm, cũng chỉ hơi mơ hồ một cái đã cứng rắn trói chặt hắn lại.

Hai cánh con voi khổng lồ

điên cuồng vỗ đập, một tầng ánh sáng màu trắng óng ánh lưu chuyển bất

định trên toàn thân, từng cỗ sóng khí kinh người điên cuồng tuôn ra,

nhưng xiềng xích màu xanh sẫm lại vẫn cứ như giòi bám vào xương quấn

quanh người hắn,truyện lấy tại tại t.r.u.y.ệEbookFull(dot)Net chỉ hơi mơ hồ trong không trung một cái đã lại cứng rắn trói chặt.

Một tiếng gầm nhẹ vang lên!

Con voi khổng lồ lập tức vỡ tan ra giống hệt từng mảnh gốm sứ vỡ vụn, từ đó hiển lộ ra một gã tăng nhân trung niên trên người mặc áo cà sa màu

trắng.

Tăng nhân này diện mạo cực kỳ thanh tú, nhưng giờ phút này

vẻ mặt lại tràn đầy kinh hoảng, thời điểm trông thấy xiềng xích thoáng

cái lại xiết chặt vào, hắn lập tức cắn răng một cái, tay áo run lên,

thoáng cái đã rút ra một lưỡi dao kỳ quái dài nhỏ màu đỏ như máu, sau

khi lóe lên một cái đã hung hăng chém mạnh lên trên xiềng xích.

“Oanh” một tiếng!

Một cỗ huyết quang tanh tưởi nồng đậm cuồn cuộn tỏa ra khắp nơi, trên bầu

trời bỗng hiện ra một đóa hoa màu đỏ như máu cực kỳ chói mắt, hầu như

bao phủ trọn cả thân hình tăng nhân vào bên trong nó.

Nhưng xiềng

xích màu xanh sẫm vẫn cứ bình yên vô sự chuyển động cực nhanh bên trong

đóa hoa màu máu đó, sau khi mơ hồ một cái, lại lần nữa vững vàng trói

chặt tăng nhân lại.

Cùng lúc đó, ở vùng hư không xung quanh hiện

ra từng mảng ánh sáng màu xanh, sau khi tụ lại ở chính giữa lập tức tạo

thành một đạo vòi rồng màu xanh mịt mờ phóng thẳng lên trời. Một cỗ sức

lực mạnh mẽ không thể tin nổi từ đó tuôn ra, lập tức xé nát đóa hoa màu

máu thành vô số mảnh nhỏ.

Tiếp theo, một mảnh ánh sáng óng ánh ở

bên trong vòi rồng bỗng nhiên hóa thành vô số lưỡi dao cuồn cuộn chém

tới tăng nhân đang đứng ở trung tâm.

Mỗi một lưỡi dao này đểu mỏng như tờ giấy , mặt ngoài trải rộng một tầng linh văn màu xanh sẫm quỷ

dị, đồng thời khí tức pháp tắc từ đó cũng nhàn nhạt phát ra.

Thần

niệm của tăng nhân bị trói khẽ đảo qua những lưỡi dao này, sắc mặt

thoáng cái tái nhợt không còn giọt máu, không đợi cho chúng chém tới đã

lập tức hét lớn:

“Dừng tay, bần tăng nhận thua, chủ động nguyện ý

đưa ra Đạo Bài.” Vừa dứt lời, hắn liền vội vàng há miệng ra, phun ra một khối lệnh bài màu bạc nhạt.nguồn truyện: t r u y ệ n y y

Chú ngữ trong miệng Hận Lập lập tức dừng lại, sau khi ánh mắt khẽ liếc qua

tấm lệnh bài màu bạc nhạt một cái, mặt không biểu tình nói:

“Một cái? Những cái khác đâu rồi, nếu như đại sư không chịu giao ra toàn bộ, thì đừng trách tại hạ thật sự ra tay vô tình.”