Trong thời đại hoạt hình Trung Quốc bùng nổ, khi mà kỹ xảo thường được “tính bằng tấn” nhưng cốt truyện lại thường xuyên bị kéo dài lê thê qua năm tháng, có một nghịch lý mang tên Phàm Nhân Tu Tiên. Tại sao một bộ phim “con nhà nghèo” với kinh phí chỉ bằng một nửa so với những “ông lớn” như Già Thiên hay Đấu Phá Thương Khung lại có thể vươn mình từ một tác phẩm vô danh thành một hiện tượng mạng, nhận được điểm số 9.4 tuyệt đối từ hàng chục triệu khán giả?
Thực tế, ít ai ngờ rằng tác phẩm đạt hơn 6 tỷ lượt xem này, vào thời điểm 2 năm trước khi mới ra mắt, từng là một “thảm họa”. Ngày đầu lên sóng, độ hot của phim chỉ vỏn vẹn 20.000, bị cộng đồng mạng chế giễu là “công trình đậu hũ” của làng hoạt hình. Thế nhưng, “kẻ đen đủi” bị tư bản ghẻ lạnh ấy đã lật ngược thế cờ chỉ bằng 3 chiêu thức độc bản, bỏ xa các “đại ca” cùng thể loại.
1. Xây dựng nhân vật đi ngược lối mòn
Chiêu thức đầu tiên chính là việc đâm thẳng vào “tử huyệt” của sự nhàm chán thẩm mỹ. Nếu các nam chính khác thường dùng trò đùa rẻ tiền để tạo tiếng cười hoặc dựa vào các tình tiết mập mờ với nhân vật nữ để thu hút sự chú ý, thì Hàn Lập của Phàm Nhân Tu Tiên lại chọn con đường của một “phản diện” tàn nhẫn.
Với Hàn Lập, tư chất bình thường không phải là vấn đề, sự sát phạt quyết đoán mới là kim chỉ nam. Anh tôn thờ triết lý: “Ngươi không phạm ta, ta không đụng đến ngươi; nhưng nếu ngươi phạm ta, ta diệt cả tộc nhà ngươi”. Khán giả sẽ không thể quên trận chiến kinh điển, nơi Hàn Lập thẳng tay chém gi/ết hàng vạn tu sĩ chỉ vì một lời không hợp. Thậm chí, khi đối đầu với kẻ thù sát h/ại người thân, anh không ngần ngại chất xương cốt kẻ địch thành ngọn tháp đ/ầu người. Sự lạnh lùng, dứt khoát này khiến người xem thỏa mãn, đặt cho anh biệt danh “Hàn Ma Tử” – một nhận diện còn sáng hơn cả hào quang của các nhân vật chính diện thông thường.
Bên cạnh đó, các nhân vật phụ cũng được chăm chút tỉ mỉ. Phim không biến họ thành công cụ để thúc đẩy cốt truyện mà dành không gian để khai thác những mối tình sinh tử, những góc khuất tâm hồn, chạm đến nơi mềm yếu nhất trong lòng khán giả.
2. Nhịp độ cốt truyện nhanh như “tua X2”
Điểm cộng lớn thứ hai là tốc độ. Trong khi nhiều bộ phim kéo dài một cuộc thi đấu tông môn đến vài tháng trời, khiến nhân vật chính lên cấp chậm hơn “sên bò”, thì Phàm Nhân Tu Tiên lại mang đến một trải nghiệm hoàn toàn khác.
Phim gói gọn 70 chương truyện gốc chỉ trong 4 tập phim. Hàn Lập từ lúc bắt đầu tu luyện đến khi đạt cảnh giới viên mãn chỉ mất một thời gian ngắn trên màn ảnh. Những tình tiết phụ không quan trọng, những nội dung “câu view” rẻ tiền đều bị cắt bỏ không thương tiếc. Cốt truyện rõ ràng như định vị trên điện thoại: không lòng vòng, không gây ức chế, xem cực kỳ sảng khoái. Đặc biệt, phim không chơi trò “úp mở” đánh đố khán giả; mọi manh mối và bảo vật xuất hiện đều được giải thích rõ ràng, giúp người xem vừa cảm nhận được chiều sâu vừa không thấy mệt mỏi.
3. Dịch vụ “hậu mãi” tận tâm và thần tốc
Điều cuối cùng và cũng là điều đáng nể nhất chính là sự chân thành của đội ngũ sản xuất. Khán giả không ngốc, họ biết đâu là bộ phim làm ra chỉ để kiếm tiền và đâu là tác phẩm được làm bằng cả trái tim.
Dù kinh phí có hạn, nhưng kỹ xảo và tạo hình của Phàm Nhân Tu Tiên không hề qua loa. Từ những dấu ấn đại đạo quanh người đến cảnh mây đen vần vũ khi Hàn Lập đối mặt với thiên kiếp, tất cả đều mang lại cảm giác áp bức chân thực như một tu sĩ đang độ kiếp thật sự. Riêng nhân vật Hàn Lập đã có hơn 20 bộ trang phục, phong phú hơn cả tủ đồ của một cô gái.
Đáng kinh ngạc hơn cả là tốc độ phản hồi ý kiến khán giả. Chỉ cần cư dân mạng chê một tình tiết không hợp lý hay một mô hình vũ khí trông như “đồ chơi nhựa”, đội ngũ sản xuất sẵn sàng thức trắng đêm để sửa lại ngay lập tức. Hiệu suất này thậm chí còn nhanh hơn cả các shipper giao đồ ăn. Sự cầu thị và tận tâm này là điều cực kỳ hiếm thấy trong làng hoạt hình Trung Quốc hiện nay.

